Luôn để mật khẩu khóa cho điện thoại Hiển nhiên, điều này là đúng nhưng hơn 30% người sử dụng không dùng mật khẩu để bảo vệ các thiết bị di động của họ. Bởi nhiều người chưa biết đây là điều đầu tiên bạn cần phải áp dụng tránh trường hợp khi điện thoạicủa bạn bị mất hoặc bị đánh cắp. Bạn nên đặt mã khóa hoặc một hình ảnh, giọng nói nào đó để có thể bảo vệ cho điện thoại, những thông tin nhạy cảm và cả tài khoản Facebook của mình. Hãy thử tưởng tượng tới các email công việc, các tài liệu quan trọng... hoặc nhiều điều hơn thế có trong máy của bạn mà khôngđược bảo mật. Nếu bạn có một chiếc Iphone và nó đã bị khóa, những bạn muốn đặt một mật mã có tính bảo mật cao trên điện thoại. Hãy vào phần General Settings, sau đó vào phần Passcode Lock. Tắt tính năng Passcode đơn giản (giới hạn có bốn chữ số) sau đó tạo ra một mã mới phù hợp cho bạn. Bạn cũng có thể thiết lập chức năng xóa dữ liệu của mình khi nhập sai mật khẩu, nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho những thông tin mà bạn cần bảo mật khi có người khác đăng nhập.
Sử dụng những mật khẩu khác nhau cho các tài khoản như email hay Facebook. Theo một khảo sát, tại Mỹ có 3/4 số người sử dụng web chọn một mật khẩu duy nhất cho tất cả các tài khoản họ đăng ký (thường là consố hoặc chữ cái thông thường). Hãy thử một lần thay đổi thói quen của bạn, bằng cách sử dụng nhiều hơn các ký tự khi tạo mật khẩu. Bên cạnh đó bạn hãy dành thời gian để sáng tạo ra nhiều mật khẩu khác nhau cho các tài khoản của mình, điều này sẽ gây khó khăn lớncho hacker hay bất cứ người nào muốn lấy thông tin từ nhiều tài khoản của bạn.
Hãy chắc chắn rằng trình duyệt Secure Browsing luôn bật sẵn Facebook đã đưa ra những chọn lựa cho việc bảo mật từ năm 2011. Nếu không có một link dẫn HTTP Secure (HTTPS) luôn được kết nối, dữ liệu của bạn đang mở có thể dễ dàng bị xâm nhập bất cứ lúc nào khi sử dụng wi-fi. Tuy nhiên có một nhược điểm là mã hóa HTTPS có thể làm chậm đường truyền Facebook của bạn. Nhưng bạn vẫn nên áp dụng nhằm ngăn chặn bất cứ hành vi xâm nhập nào có thể xảy ra.
Bật thông báo đăng nhập (login notification) và trình phê duyệt (appovals) Nhằm đảm bảo tài khoản chỉ được truy cập khi đã xác nhận, bạn nên kích hoạt tính năng này. Facebook sẽ gửi cho bạn một thông báo mỗi khi tài khoản của bạn được truy cập từ một địa điểm mới (bạn có thể sẽ phải cung cấp một số điện thoại cho Facebook) Sau khi chỉ định tên thiết bị được sử dụng nhiều nhất, bạn sẽ nhận được một cảnh bảo nếu một ai đó vào tài khoản của bạn bằng một thiết bị khác. Khi tài khoản của bạn bị đăng nhập, ngay lập tức bạn sẽ nhận được hướng dẫn để đặt lại mật khẩu nhằm đảm bảo an toàn tối đa cho thông tin cá nhân. Tương tự như việc xác minh qua hai bước, việc này sẽ yêu cầu bạn cho một mã số đặc biệt mỗi khi bất kỳ ai cố gắng truy cập tài khoản của bạn từ một thiết bị mới.
Sử dụng "Trusted contact" Mới đây Facebook đã áp dụng tính năng này cho bạn chọn một nhóm nhỏ bạn bè đáng tin cậy. Trong trường hợp bạn không thể truy cập tài khoản của bạn và thậm chí cả câu hỏi bảo mật cũng không có tác dụng, Facebook sẽ gửi các mã khác nhau cho những người bạn trong list "Trusted contact" . Bạn nên chọn những bạn bè thật thân thiết và có thể liên hệ với họ một cách nhanh chóng. Đồng thời từ đó có được thông tin cho mình một cách dễ dàng nhất.
Chú Ý : Bạn sẽ rời khỏi trang trang wap của mình: GiaiTriMe.Com Và đi đến một liên kết ngoài là: {_ $url|
Wapsite ngoài luồng} Địa chỉ này không thuộc quyền quản lý của wap mình. Vì vậy admin không chịu bất cứ trách nhiệm nào về nội dung của các trang wap này. Hãy tự bảo vệ mình, và nhớ là quay lại wap mình sớm nha!
Tôi ko để con bé kịp nói hết câu đã vội tóm lấy cổ tay con bé lôi đi. Mặt tôi nóng ran, chưa lần nào tôi thấy xấu hổ với lũ bạn như lần này. Tôi điên tiết với con nhỏ. Mặc kệ nó kêu đau tôi vẫn cứ nắm chặt lấy tay nó, lôi ra ngoài, mở cửa xe đẩy nó vào và lái xe đi thẳng. Tôi lái xe với vận tốc cực lớn rồi dừng cái kít trước cổng nhà. Lúc này tôi mới quay sang nó. Bộ dạng nó vô cùng sợ hãi. Nó co rúm người lại.
- Em có bị điên ko? - Tôi gắt lên!
- Em...
- Em làm tôi xấu hổ quá đấy! Ai bắt em phải khai thật mình là một đứa giúp việc chứ? Em định làm tôi xấu mặt trước bạn bè phải ko?
- Em... Là giúp việc thì sao ạ? Nó xấu xa lắm sao? - Nước mắt nó lăn dài. Nó hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ko phải, nhưng...
- Em biết, vì em mà anh phải xấu hổ với bạn bè. Nhưng em đâu có muốn. Chính anh lôi em đi mà. Anh tưởng chiếc váy đẹp này có thể che đậy đc con người thật của em sao? Em ko bao giờ có thể trở thành thiên nga khi em chỉ là một con vịt xấu xí. Nhưng chưa bao giờ em thấy xấu hổ vì bản thân mình cả. Làm giúp việc thì sao chứ? Thì thấp hèn và nhục nhã lắm sao?... - Nó khóc. Tôi ko thể tin nó có thể nói với tôi những lời này. Chúng như cứa vào tâm can tôi. Đau.
Nó đưa tay quệt ngang mặt. Cổ tay nó tím bầm hằn vết nắm của tôi ban nãy. Tôi cầm lấy tay nó kéo lại về phía mình. Nhìn vết bầm tôi thấy có lỗi vô cùng.
- Em có đau lắm ko? - Nó lắc đầu cố rút tay ra khỏi tay tôi. - Yên nào. - Tôi khẽ gắt. Tôi nhẹ nhàng xoa vào chỗ bầm của nó. - Anh xin lỗi!
- Em ko sao đâu.
- Thế này mà còn bảo ko sao à?
- Hì... - Nó khịt mũi. - Thế này thì đã là gì. Ngày trước ở quê em ngã còn tím bầm cả người, trầy xước hết cả tay chân mà có sao đâu.
- Em đúng là ngốc! - Nó cười. Con bé đúng là đại ngốc. Mới mấy phút trước còn mít ướt thế mà giờ đã toe toét. Nhưng nhìn con bé cười tôi thấy nó trông thật đáng yêu. Con nhỏ đúng là khác hẳn với những cô nàng mà tôi từng biết. Nó hiền lành và thánh thiện quá.
Cả đêm tôi ko thể nào chợp mắt nổi. Tôi thấy cắn rứt lương tâm. Tôi dằn vặt bản thân và đang tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục trò chơi với con bé? Khó ngủ, tôi định xuống nhà lấy chút rượu uống cho dễ ngủ. Đi ngang qua phòng con bé, thấy cửa khép hờ, tôi đưa mắt ngó qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ dịu êm, con bé ngủ ngon lành, hình như miệng còn đang mỉm cười. Có lẽ nó đang mơ một giấc mơ đẹp. Tự dưng tôi lại mong giấc mơ ấy đang hiện diện hình ảnh của tôi.
Tôi xuống nhà, rót rượu uống. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh con bé mãi. Nụ cười của nó, vẻ nhút nhát của nó và đôi mắt đẫm lệ ban tối. Uống cạn chai rượu, tôi bước về phòng với hơi men nồng nặc. Lại đi ngang qua phòng nó, lần này tôi đẩy cửa bước vào. Ngồi xuống giường cạnh nó, tôi có thể ngắm nó gần hơn cả, rõ hơn cả. Nó trông đẹp y như nàng công chúa ngủ trong rừng mà tôi từng tưởng tượng khi nhỏ nội vẫn đọc truyện cổ tích cho nghe. Tôi cúi xuống khẽ đặt đôi môi mình lên làn môi nó. Môi nó mềm lắm. Tôi tham lam trao nó nụ hôn mãnh liệt. Nó mở mắt, trừng trừng nhìn tôi. Rồi nó hét lớn đẩy tôi ra khỏi người nó. Có lẽ cái đà đẩy của nó mạnh quá mà tôi văng ra khỏi giường ngã lăn xuống đất, đau điếng. Tôi nằm sõng soài trên đất. Nó bật điện rồi vội vàng lao tới đỡ tôi dậy. Có lẽ ngửi thấy men rượu khắp người tôi, nó biết tôi đã say. Nó đỡ tôi *** , môi tôi lại được dịp cọ vào làn da cổ nó, thơm một cách kì lạ. Nó định lấy chăn đắp cho tôi thì bỗng dưng bị cánh tay to khoẻ của tôi kéo mạnh xuống giường. Tôi thì thầm vào tai nó.
- Anh muốn dạy em, làm thế nào... để gần con trai nhất.
Tôi ôm trọn nó vào lòng, bắt đầu hôn khắp mặt, mũi nó, rồi lan xuống cổ. Tôi tham lam, nhưng hết sức nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo ngủ của nó. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi nhìn rõ bầu ngực lấp ló sau lớp áo con. Tôi khẽ hôn lên đó.
Buổi sáng, tôi tỉnh giấc, nó nằm gọn trong vòng tay tôi với tấm thân trần trắng trẻo, mịn màng. Tôi giật mình, đánh thức nó dậy. Con bé cuống cuồng tìm áo quần mặc vào. Mặt nó sợ hãi gần như tái mét, cắt ko được giọt máu nào. Tôi nhìn xuống tấm chăn ga giường. Giọt máu hồng trinh tiết tôi đã lấy đi của nó.
- Con bé Quyên dạo này lạ quá! Em thấy nó mặt mũi xanh xao, lại cứ nôn oẹ mãi. - Tôi giật mình khi từ trên tầng bước xuống thấy mẹ nói chuyện với bố.
- Em xem con bé nó làm sao, ko nó ốm ra thì khổ.
Tôi mặt mày tối sầm. Trong đầu tôi thoáng lên một linh cảm chẳng lành.
- Bộ em muốn giữ nó chắc? Em phải phá nó đi chứ giữ lại chỉ khổ anh và em thôi!
- Nhưng nó ko có tội! - Con bé đôi mắt ngấn lệ, nhìn tôi khẩn khoản.
- Ko! Anh đã bảo phá là phá! Ngày mai anh sẽ đưa em đi! - Nó chết lặng, tay nắm chặt vào bụng, đứng nhìn tôi quay bước lên tầng.
Tôi thay quần áo xong xuôi mà vẫn chưa thấy con bé dậy. Tôi qua phòng, gọi cửa con bé.